Archive for Tháng Tư, 2011

30
Tháng 4
11

Đời là bể khổ

Thứ Ba 26 / 4 / 2011 đến Đồng Tháp làm một số việc thường kỳ hàng năm cho học nghèo nơi đây, nhân dịp này các bạn làm công tác xã hội thiện nguyện ở địa phương dẫn đi thăm một số gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, những gia đình này đều thuộc địa bàn 2 huyện Châu Thành, Lai Vung, và thành phố Sa Dec tỉnh Đồng Tháp. Cuộc đời là…bể khổ, có đến tận nơi, có chứng kiến tận mắt mới thấy địa ngục có thật và không quá xa xôi…

Theo lời các bạn làm xã hội , có khoảng 30 hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, nhưng vì không chuẩn bị trước nên chúng ta chỉ đến thăm được 10 gia đình ( 10 trường hợp ). Hoàn cảnh nào cũng vô cùng đau khổ và đáng thương như một gia đình rất nghèo ở số 11 / 22 khóm 2, phường 4 thành phố Sa Déc, có 4 người con, trong đó 3 người bị tâm thần còn 1 người bị bệnh lý về cột sống

( Đây là nhà có 3 người bị tâm thần. Khi chúng tôi đến thăm những người tâm thần đều bỏ đi ra đường còn lại trong nhà đôi vợ chồng già bất hạnh tiếp chúng tôi )

Hay gia đình em Phúc ở  số 335, khóm 2, phường 4, TP Sa Đéc. Gia đình em Phúc có 1 mẹ, 1 con, người mẹ bị bệnh nhưng vẫn đi bán vé số nuôi con ( là Phúc ) bị tâm thần nặng

( Phúc trước căn nhà trong khi người mẹ đi bán vé số )

Hoặc một gia đình khác ở xã Tân Phú Đông, huyện Châu Thành, Đồng tháp, cũng 1 mẹ, 1 con. Người mẹ bị mù, người con bị tâm thần, tất cả đều sống nhờ sự cưu mang của hàng xóm và lòng hảo tâm của bá tánh

Nhưng bi đát nhất có lẽ là 4 hoàn cảnh sau đây

Đó là gia đình chị Nguyễn Thị Giàu, 43 tuổi. Chị Giàu bị ung bướu liệt nữa thân dưới, nằm liệt 4 năm qua. Lúc đến thăm tôi thấy chị Giàu nằm trên một tấm ván ( nhà sàn ) được đóng có độ dốc ( nghiêng ), trên tấm ván trải một tấm nhựa, hàng ngày lúc làm vệ sinh thân thể, người nhà chị Giàu xịt nước tắm rửa cho chị, nước theo độ nghiêng dốc của tấm ván chảy xuống sông

Tôi hỏi thăm được biết chồng chị Giàu đã mất, chị có một người con trai khoảng 17 tuổi, nhưng chủ yếu bây giờ chị sống với mẹ. Mẹ chị Giàu đi bán vé số, ngoài giờ đi bán bà là người nuôi và chăm sóc chính cho chị Giàu. Tôi không biết bệnh chị Giàu có thể chữa được không vì nghe nói tại gia đình quá nghèo nên không có tiền đi bệnh viện ! Trước hoàn cảnh của chị Giàu tôi không biết mình có thể làm được gì, nhưng có lẻ trước mắt chúng tôi sẽ tìm cách chống dột cho căn nhà củ nát của chị khi mùa mưa sắp tới. Hiện nay anh em từ thiện địa phương trợ cấp hàng tháng cho chị Giàu 5kg gạo và 100.000$, tất nhiên số tiền ấy quá nhỏ và Gopmotbantay cũng đang tìm cách giúp gia đình chị Giàu trong cơn hoạn nạn khó khăn này

( Chi Nguyễn Thị Giàu. ấp Phú Hòa, xã Tân Phú Đông, huyện Châu Thành, Đồng Tháp )

( Mẹ chị Giàu trước căn nhà đã xuống cấp trầm trọng )

Cách nhà chị Giàu không xa, ( cùng ấp, cùng xã ) là căn…chòi của bà Hồ Thị Cẩn 94 tuổi. Bà Cẩn sống một mình trong căn chòi nhiều năm nay. Chăm sóc bà có người cháu dâu sống gần đó, hàng ngày đến giúp bà ăn uống và làm vệ sinh

Một hoàn cảnh khác là gia đình anh Bạc ở xã Hòa Thành, huyện Lai Vung, Đồng Tháp. Anh Bạc có 1 vợ và 2 con, gần 2 năm qua anh không còn lao động được vì bị tai nạn, liệt nữa người. Hiện nay tất cả gánh nặng gia đình đều do vợ anh gánh vác, hoàn cảnh gia đình anh Bạc rất khó khăn. Sắp tới có lẽ Gopmotbantay sẽ kiếm cho anh Bạc 1 chiếc xe lăn ( vì chiếc xe lăn củ đã hư ) và tìm cách kêu gọi lòng hảo tâm để trợ giúp gia đình anh

Cuối cùng là trường hợp ông Phạm Văn Nhã, 60 tuỗi sống tại ấp Phú Thuận, xã Tân Phú Đông – Sa Déc, Đồng Tháp. Ông Nhã là lính Hải Quân trước năm 1975, thuộc Giang Đoàn 52, tuần thám – Bình Dương. Ông bị tai biến mạch máu não 13 năm nay, không nghe ông nhắc đến vợ nhưng ông nói ông có 2 người con và con ông đã bỏ ông rồi. Hiện ông Nhã hoàn toàn không đi lại được, suốt ngày ông ngồi trong căn nhà bé xíu ( căn chòi thì đúng hơn )..ăn uống, tắm rửa, vệ sinh đều một chổ. Ông tồn tại được nhờ lòng tốt của người dân chung quanh. Khi chúng tôi đến thăm, buổi trưa trời nắng…nóng ghê gớm, căn nhà của ông mái tôn, vách tôn…càng nóng hơn…thế mà ông Nhã đã chịu đựng như thế gần 10 năm. Nói chuyện với chúng tôi, ông vẫn vui vẽ, ông thường nhắc về những kỷ niệm ngày xưa…người ta nói : người già thường sống bằng kỷ niệm. Có lẽ điều ấy đúng nên ông Nhã sống được qua ngần ấy năm

( Ông Nhã khoe với chúng tôi đây là con thuyền ông ấy làm việc ngày xưa. Nhìm tấm hình củ kỷ, ố vàng theo thời gian mới thấy người già trân trọng quá khứ và kỷ niệm như thế nào )

Các bạn làm thiện nguyện tại Đồng Tháp nói còn nhiều trường hợp khác nữa nhưng tôi không thể đi hết vì chưa có sự chuẩn bị. Một triệu bạc, số tiền bé tí xíu nằm trong túi không đủ đâu vào đâu cho chuyến thăm ngắn ngũi, nhưng tôi biết, tôi sẽ tở lại khi có đủ điều kiện trong tay


17
Tháng 4
11

How to live before you die?

Sáng nay nhận được bài viết hay từ một thân hữu, để chia sẽ cùng với các bạn đọc, Gopmotbantay xin được post lên đây để mọi người cùng xem. Bài viết có tựa đề “ Sống như thế nào trước khi bạn chết”, có lẽ tác giả vì biết đạo Phật nên đã thực hiện việc quán tưởng về vô thường. Quán tưởng về vô thường, về cái chết không phải là bi quan như nhiều người thường nghĩ, ngược lại quán tưởng về cái chết về sự vô thường để giúp chúng ta đối diện với sự thật và ý thức được giá trị của ngày, tháng, phút giây trong hiện tại .

Sau đây xin mời các bạn cùng theo dõi
 Sống như thế nào trước khi bạn chết ?    

 

( How to live before you die? ) at Stanford University

 

English version in a link below 

Những ngày vừa qua, không ít những người trong số chúng ta đã có dịp thấy hình ảnh ốm yếu của Steven Jobs, người sáng lập ra hãng Apple Computer, Inc.  đã đăng đàn giới thiệu sản phẩm mới: I Pad 2. trên TV. Những năm gần đây, hãng điện toán Apple đã đi được những bước đường dài nhờ vào tài lãnh đạo xuất sắc của Steven Jobs nên hãng Apple đã tung ra từ Maschintosh, I Phone, I touch, I Pad, rồi đến I Pad 2 với số bán kinh khủng đã đưa hãng Apple từ một xí nghiệp hạng trung đã qua mặt cả những bậc đàn anh như Cisco, HP, Agilent, Microsoft, GE để đến ngày hôm nay có được trị giá tổng cộng trên 330 tỉ dollars. Trong Silicon Valley, Steven Jobs là một con người đặc biệt trong những con người đặc biệt nhất mà chúng ta phải kể đến. Chẳng hạn như: Là một đứa con bị cha mẹ bỏ rơi ngay lúc vừa lọt lòng. Là một trong những người đầu tiên rồi bỏ ghế đại học (college dropped out). Là một người dựng nghiệp ngay từ những năm đầu của lứa tuổi 20, và trở thành tỉ phú ở tuổi 30. Bị chính công ty mà ông thành lập đá văng ra khỏi hãng, 10 năm sau trở lại nắm lấy ghế Tổng giám Ðốc hội đồng quản trị để bắt đầu xoay ngược tình thế. Là một người theo Phật Giáo, đã từng có thời gian đi tu tại Ấn Ðộ. Sau đó ông ta chống chọi lại với cơn bệnh lạ lùng trong cơ thể, đã giải phẫu Tụy Tạng mà không chết, và gần đây nhất là tin đồn ông đã thay gan. Tuy rằng đã giàu có, thành công trên sự nghiệp những hình như cuộc đời của Steven Jobs được sinh ra để chiến đấu và chiến đấu. Ðây là một mẫu người mà chúng ta phải kính phục.

Vào năm 2005, Steven Jobs được mời làm diễn giả cho buổi lễ ra trường của Ðại học Standford tại Palo Alto, ông đã nói một đề tài “Sống như thế nào trước khi bạn chết”  (How to live before you die) được xem là một bài nói chuyện rất hay đã được trường đại học Stanford lưu trữ làm tài liệu phổ biến đến với học sinh.

Tôi xin giới thiệu và mời quí vị đọc bản dịch thành Việt Ngữ trích trong web VN. Tôi cũng đính kèm theo bản nguyên tác Anh Ngữ và video trên youtube ̣(hơn 3 triệu người xem) để các bạn có thể nghe và so sánh.

Ðây là Phạm Huê của AH71

Bài phát biểu của Steve Jobs tại lễ trao bằng tốt nghiệp của trường đại học Stanford June 12, 2005:

Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xảy ra trong cuộc đời tôi. Chỉ như vậy thôi, không có gì to lớn, chỉ đơn giản là ba câu chuyện.

Câu chuyện thứ nhất là về việc kết nối những dấu chấm (Connecting the dots – nối những dấu chấm từ hàng vạn cái chấm hỗn độn – để thấy con đường mình sẽ phải đi)

Tôi đã bỏ học chỉ sau sáu tháng theo học trường cao đẳng Reed, tôi lưu lại đó tạm thời trong vòng 18 tháng nữa trước khi tôi chính thức rời trường Reed.

Tại sao tôi lại bỏ học?

Tôi đã bắt đầu điều đó khi tôi mới được sinh ra. Mẹ ruột của tôi là một nữ sinh viên trẻ, độc thân và bà đã quyết định cho tôi đi làm con nuôi. Bà thực sự muốn tôi được làm con nuôi của những người đã tốt nghiệp đại học. Vì thế, tất cả mọi chuyện đã được sắp đặt để tôi trở thành con nuôi của một cặp vợ chồng luật sư. Tuy nhiên, tất cả chuyện đó đã bị thay đổi ở phút cuối cùng khi tôi vừa cất tiếng khóc chào đời, họ đã đổi ý và muốn nhận một đứa bé gái làm con nuôi chứ không phải tôi.

Chính vì thế, bố mẹ nuôi của tôi hiện giờ đã nhận được một cú điện thoại vào lúc nửa đêm hỏi có muốn nhận tôi, một đứa bé trai được sinh ra không mong đợi, làm con nuôi hay không. Bố mẹ tôi đã trả lời rằng tất nhiên rồi. Tuy nhiên, sau đó, mẹ ruột của tôi biết được mẹ nuôi tương lai của tôi chưa tốt nghiệp đại học và bố nuôi của tôi chưa tốt nghiệp trung học, bà đã từ chối ký vào giấy tờ giao nhận con nuôi. Một vài tháng sau bà mới đồng ý khi bố mẹ nuôi của tôi hứa sẽ cho tôi đi học đại học.

17 năm sau, tôi cũng vào đại học, nhưng tôi đã rất ngây thơ khi chọn một trường đại học danh giá ngang hàng với Stanford. Tất cả tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi đã phải dành để đóng học phí cho tôi. Sau sáu tháng, tôi chẳng thấy được ích lợi gì của việc học đại học. Tôi chẳng có một câu trả lời nào về việc tôi sẽ làm gì với cuộc đời của mình và cũng chẳng tin rằng trường đại học có thể giúp tôi trả lời câu hỏi đó. Tôi đã tiêu tất cả tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi dành dụm phòng khi về hưu vào trường đại học. Vì vậy tôi đã quyết định bỏ học và tin tưởng rằng rồi mọi chuyện cũng sẽ tốt đẹp thôi. Tại thời điểm đó, mọi việc dường như có vẻ rất khó khăn nhưng khi nhìn lại, tôi lại thấy rằng đó là một quyết định đúng đắn nhất của tôi. Giây phút mà tôi bỏ học, tôi đã từ bỏ những môn học mà tôi không hề thích, thay vào đó, tôi bắt đầu tìm hiểu những môn học khác có vẻ như thú vị hơn rất nhiều.

Mọi chuyện không diễn ra nhẹ nhàng một chút nào. Tôi không có phòng trọ vì thế, tôi phải ngủ nhờ dưới sàn nhà trong phòng trọ của các bạn tôi. Tôi kiếm tiền mua đồ ăn bằng 5$, tiền công trả lại các chai Coca-cola và mối tuần tôi đi bộ 7 dặm qua phía bên kia thành phố để có được một bữa ăn ngon ở trại Hare Krishna. Tôi rất thích những món ăn ở đó. Sau này, tôi mới biết được rằng những gì mà tôi đã phải trải qua khi cố gắng theo đuổi niềm đam mê của mình là vô giá. Tôi sẽ lấy một ví dụ cho các bạn:

Có lẽ ở thời điểm đó, trường Reed là trường duy nhất của cả nước giới thiệu nghệ thuật viết chữ đẹp. Ở tất các các khu học xá, tất cả các poster, tiêu đề của tất cả các tranh vẽ đều được viết tay rất đẹp. Vì tôi đã thôi học và không phải tham gia vào những khóa học bắt buộc thông thường nên tôi đã quyết định tham gia khóa học nghệ thuật viết chữ đẹp. Tôi học cách viết các chữ có nét ở chân, những biến đổi về khoảng cách giữa các nét chữ, học cách trình bầy một bản in lớn sao cho đẹp. Tôi nhận thấy rằng đây là một môn học mang tính nghệ thuật, lịch sử và đẹp một cách tinh vi mà khoa học không thể làm được.

Những thứ đó dường như chẳng có ý nghĩa thực tế gì cho cuộc sống của tôi. Tuy nhiên, 10 năm sau này, khi chúng tôi đang thiết kế thế hệ đầu tiền của máy tính Machintosh, tất cả những điều đó dường như lại trở lại với tôi và chúng tôi đã thiết kế để cài đặt tất cả những mẫu chữ đó vào máy tính, Machintosh là máy tính đầu tiên có những mẫu chữ nghệ thuật rất đẹp. Nếu như tôi không tham gia vào khóa học đó ở trường thì Mac sẽ chẳng bao giờ có nhiều phông chữ như vậy. Kể từ khi Windows copy những mẫu chữ đó của Mac thì không có một máy tính cá nhân nào không có những phông chữ đó. Nếu tôi không bỏ học và không tham gia vào khóa học viết chữ đẹp thì tất cả các máy tính cá nhân bây giờ có thể chẳng có được chúng. Tất nhiên là khi tôi đang ở trường đại học thì tôi không thể kết nối những điểm mốc đó khi nó còn đang ở tương lai phía trước. Nhưng 10 năm sau thì những điều đó rất, rất rõ ràng.

Một lần nữa tôi muốn nói với các bạn rằng, chúng ta không thể biết những điểm mốc có nối kết với nhau trong tương lai không, các bạn chỉ có thể biết những điều đó khi nhìn lại mà thôi. Vì thế, các bạn hãy tin tưởng rằng, theo một cách nào nó, những điểm mốc sẽ nối kết với nhau trong tương lai của bạn. Các bạn cũng cần phải tin vào một số thứ khác như: sự quyết tâm, vận mệnh, cuộc sống, nhân quả hoặc bất cứ cái gì. Phương pháp đó chưa bao giờ làm tôi thất vọng và nó đã tạo ra những thay đổi trong cuộc sống của tôi.

Câu chuyện thứ hai của tôi là về tình yêu và sự mất mát.

Tôi đã rất may mắn khi tôi đã muốn bắt đầu làm việc từ rất sớm. Woz và tôi đã bắt đầu những trang đầu tiên cho lịch sử của Apple trong gara của bố mẹ tôi khi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi đã làm việc rất chăm chỉ để sau 10 năm, từ chỗ chỉ có 2 người, trong cái gara bé nhỏ, Apple đã phát triển thành một công ty trị giá 2 tỷ đô la Mỹ với hơn 4000 nhân viên. Một năm trước đây, chúng tôi vừa mới bỏ đi sáng tạo đầu tiên của mình, máy tính Macintosh và tôi vừa mới bước sang tuổi 30. Sau đó, tôi bị sa thải. Làm sao mà bạn lại có thể bị sa thải bởi một công ty mà bạn đã sáng lập ra nó ? Oh, khi mà Apple đã phát triển lớn hơn, tôi đã thuê một người mà tôi đánh giá là có khả năng cùng tôi lãnh đạo công ty.

Khoảng một năm gì đó, tình hình có vẻ rất khả quan. Nhưng sau đó, quan điểm của chúng tôi về tương lai bắt đầu khác nhau, thậm chí chúng tôi còn trở nên bất hòa. Khi có mối bất hòa đó xẩy ra giữa chúng tôi, hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta, và tôi, ở tuổi 30, đã bị sa thải một cách rất rõ ràng. Những điều mà tôi theo đuổi trong suốt cuộc đời đã biến mất, chúng đã bị phá hủy.

Trong một vài tháng, tôi đã thực sự chẳng biết phải làm cái gì. Tôi cảm giác rằng mình đã làm cho những thế hệ đi trước tôi thất vọng và rằng tôi đã đánh rơi lá cờ khi nó đã được chuyền đến tay tôi. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce, cố gắng xin lỗi cho việc cư xử không hay của mình. Tôi đã thua một cách rõ ràng và thậm chí, tôi đã có ý định bỏ cuộc. Nhưng có một cái gì đó bắt đầu chậm chậm sáng lên trong tôi. Tôi vẫn rất yêu quý những gì tôi đã tạo ra. Sự việc xẩy ra ở Apple có thay đổi tình yêu đó một chút nhưng trong tôi, tình yêu ấy vẫn còn. Chính vì thế, tôi đã quyết định bắt đầu lại.

Ngay lúc đó tôi không nhận thấy, nhưng sau này, tôi mới biết rằng việc tôi bị Apple sa thải hóa ra lại là một việc tốt đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Gánh nặng của sự thành công đã được thay thế bằng ánh sáng của sự bắt đầu mới tuy không có điều gì chắc chắn. Tôi đã để cho mình tự do bước vào một quãng đời đầy những sáng tạo của cuộc đời mình.

Trong khoảng 5 năm sau đó, tôi đã bắt đầu xây dựng công ty NeXT và một công ty khác tên là Pixar. Tôi gặp và đã yêu một người phụ nữ tuyệt vời, chính là vợ tôi sau này. Pixar đã sáng tạo ra phim truyện hoạt hình máy tính đầu tiên trên thế giới, câu chuyện đồ chơi. Hiện tại, nó đã trở thành xưởng phim hoạt hình thành công nhất trên thế giới. Một sự kiện thay đổi đáng ghi nhớ đã xẩy ra khi Apple mua NeXT, tôi trở lại Apple, những kỹ thuật mà NeXT đã phát triển trở thành nguồn sinh khí cho thời kỳ phục hồi của Apple.

Tôi và Laurene cũng có một gia đình hạnh phúc.

Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng tất cả những điều đó sẽ chẳng bao giờ xẩy ra nếu tôi không bị Apple sa thải. Ðó là một viên thuốc đắng nhưng tôi chắc bệnh nhân sẽ rất cần đến nó.

Ðôi khi cuộc sống dường như muốn cố tình đánh ngã bạn. Nhưng hãy đừng mất lòng tin. Tôi biết chắc chắn rằng, điều duy nhất đã giúp tôi tiếp tục bước đi chính là tình yêu của tôi dành cho những gì tôi đã làm. Các bạn phải tìm ra được cái các bạn yêu quý. Ðiều đó luôn đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc sẽ chiếm phấn lớn cuộc đời bạn và cách duy nhất để thành công một cách thực sự là hãy làm những việc mà bạn tin rằng đó là những việc tuyệt vời. Và cách để tạo ra những công việc tuyệt vời là bạn hãy yêu việc mình làm. Nếu như các bạn chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Ðừng bỏ cuộc bởi vì bằng trái tim bạn, bạn sẽ biết khi bạn tìm thấy nó. Và cũng sẽ giống như bất kỳ một mối quan hệ nào, nó sẽ trở nên tốt dần lên khi năm tháng qua đi. Vì vậy hãy cố gắng tìm kiếm cho đến khi nào bạn tìm ra được tình yêu của mình, đừng từ bỏ.

Câu chuyện thứ ba của tôi là về cái chết.

Khi tôi 17 tuổi, tôi đã đọc được một câu châm ngôn như sau: Nếu bạn sống mỗi ngày đều như ngày cuối cùng của cuộc đời mình, một ngày nào đó bạn sẽ hoàn toàn tin tưởng rằng bạn đã đúng. Câu châm ngôn đó đã để lại ấn tượng rất sâu trong tôi và kể từ đó, trong suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi buổi sáng và tự hỏi mình: nếu ngày hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời tôi, tôi sẽ muốn làm gì và tôi chuẩn bị làm gì hôm nay? Và nếu trong nhiều ngày, câu trả lời vẫn là “không” thì tôi biết, tôi cần phải thay đổi điều gì đó.

Suy nghĩ rằng mình sắp chết chính là điều quan trọng đã động viên tôi tạo ra cơ hội lớn cho cuộc đời mình. Bởi vì tất cả mọi điều từ sự kỳ vọng của mọi người vào bạn, tất cả mọi niềm tự hào cho đến nỗi sợ phải đổi mặt với sự xấu hổ hay thất bại, tất cả sẽ biến mất khi bạn phải đổi mặt với cái chết. Khi đó, chỉ còn lại điều gì thực sự quan trọng.Ý nghĩ rằng chúng ta đang đối mặt với cái chết, khi chúng ta sắp chẳng còn gì nữa, là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh khỏi việc chúng ta cảm thấy sợ hãi khi sắp đánh mất đi thứ gì đó.

Chẳng có lý do gì để bạn không lắng nghe sự mách bảo của trái tim mình.

Khoảng một năm trước đây tôi đã bị chẩn đoán là bị ung thư. Tôi đã chụp cắt lớp lúc 7:30 sáng và trên phim hiện rõ ràng một khối u trong tuyến tụy. Thậm chí tôi chẳng biết tuyến tụy là cái gì. Các bác sỹ nói với tôi rằng đây là một dạng của ung thư và bệnh này không chữa được, rằng tôi nên chuẩn bị tinh thần mình sẽ chỉ sống được từ 3 đến 6 tháng nữa thôi. Bác sỹ của tôi khuyên tôi về nhà và sắp xếp lại các công việc của mình, đó là cách họ nói khi khuyên bệnh nhân chuẩn bị cho cái chết. Ðiều đó có nghĩa là hãy về và sử dụng mấy tháng còn lại để nói với các con bạn những gì mà bạn dự định sẽ nói với chúng trong khoảng mười năm tới. Ðiều đó cũng có nghĩa là hãy cố gắng kín đáo để gia đình bạn có thể chấp nhận điều này một cách dễ dàng hơn. Ðiều đó có nghĩa là bạn hãy nói lời vình biệt.

Tất cả mọi ngày tôi đều sống với sự chẩn đoán đó. Sau đó, vào một buổi tối, tôi tiến hành kiểm tra sinh thiết, họ đút một cái ống qua cổ họng tôi, luồn sâu xuống dạ dày, sâu xuống ruột, ấn một cái kim vào tuyến tụy của tôi để lấy mẫu một số tế bào của khối u. Khi đó, tôi rất bình thản, nhưng vợ tôi, người có mặt lúc đó đã kể với tôi rằng khi các bác sỹ phân tích những tế bào đó dưới kính hiển vi, họ đã reo lên khi phát hiện ra rằng đây là một trường hợp ung thư tuyến tụy hiếm hoi có thể chữa được bằng cách phẫu thuật. Tôi đã được phẫu thuật và bây giờ tôi đã khỏe lại.

Ðó là cảm giác mà tôi đã có khi phải đối mặt với cái chết và tôi cũng hy vọng tôi sẽ còn cái cảm giác đó một vài thập kỹ nữa. Khi đã từng trải qua điều đó, tôi có thể nói với các bạn một cách chắn chắn hơn là chỉ đơn thuần nhắc đến cái chết như là một điều hữu ích nhưng chỉ hoàn toàn là một nội dung mang tính trí tuệ mà thôi.

Không ai muốn chết. Thâm chí những người muốn được lên thiên đàng cũng không muốn chết chỉ vì muốn được lên đó. Và cái chết là cái đích mà tất cả chúng ta đều phải đến, không ai trong chúng ta thoát khỏi nó. Và đó là cách mà nó phải diễn ra bởi lẽ cái chết chính là sáng tạo tuyệt vời nhất của cuộc sống. Ðó chính là tác nhân thay đổi cuộc sống. Nó loại đi những người già để mở đường cho những người trẻ. Ngay lúc này, các bạn đang là những người trẻ tuổi, nhưng sẽ không lâu nữa, khi các bạn tốt nghiệp, rồi trở nên già đi, và sẽ bị loại bỏ.

Tôi xin lỗi vì có vẻ như tôi hơi xúc động nhưng điều đó là sự thật.

Thời gian của các bạn là có hạn, vì thế đứng lãng phí để sống cho một cuộc đời ai đó. Ðừng nhốt mình trong những tín điều nào đó, sống như vậy là sống bằng suy nghĩ của những người khác.Ðừng để quan điểm của những người khác làm mờ nhạt đi quan điểm của chính bản thân bạn.

Ðiều quan trọng nhất là bạn hãy dũng cảm đi theo sự mách bảo của trái tim và trực giác của mình. Bằng cách nào đó, chúng biết rõ bạn thực sự muốn trở thành cái gì. Những điều khác chỉ là thứ yếu.

Khi tôi còn trẻ, có một cuốn sách kỳ lạ được xuất bản với cái tên Cẩm nang toàn thế giới, cuốn sách này giống như kinh thánh của thế hệ chúng tôi. Người sáng tạo ra cuốn sách này là Steward Brand, một nghiên cứu sinh ở Menlo Park , cách đây không xa. Anh ta đã tạo ra nó bằng cảm giác đầy tính thi sỹ của mình. Thời điểm đó là vào cuối thập kỷ 60, trước khi có máy tính cá nhân và máy tính xách tay. Tất cả cuốn sách được đánh bằng máy chữ, cắt bằng kéo và bằng máy ảnh. Nó giống như trang Google trên giấy vậy, 35 năm trước khi có trang Google. Nó thực sự mang tính duy tâm, được tạo ra từ những công cụ tinh xảo và những ý tưởng vĩ đại.

Steward và các đồng sự của ông đã xuất bản một số tập của Cẩm nang toàn thế giới và sau đó, họ xuất bản tập cuối cùng. Thời gian đó vào khoảng giữa những năm 70 và tôi chỉ bằng tuổi các bạn bây giờ. Ở trang bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường vùng nông thôn trong ánh bình minh, điều mà bạn có thể tìm thấy sự an bình nếu bạn là người ưa mạo hiểm. Bên dưới tấm ảnh có dòng chữ: “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ“ Ðó là lời tạm biệt của họ khi kết thúc cuốn sách. “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ” Và tôi luôn cầu chúc điều đó cho chính mình. Ngày hôm nay, các bạn đã tốt nghiệp và chuẩn bị bước vào con đường mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.
Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ.

Cảm ơn các bạn rất nhiều.

 
http://news.stanford.edu/news/2005/june15/jobs-061505.html   English version

http://www.youtube.com/watch?v=UF8uR6Z6KLc   Youtube Video

http://finance.yahoo.com/echarts?s=AAPL+Interactive#symbol=AAPL;range=my   Apple’s Stock chart

http://en.wikipedia.org/wiki/Steve_Jobs  Steven Jobs in wikipedia

07
Tháng 4
11

Trong cơn mê chiều

Đời người thật ngắn ngủi và đầy đau khổ! Hỏi có mấy ai sống được trăm năm…mà trăm năm cũng trôi qua như giấc mộng trưa hè! Nhớ ngày nào còn ngồi trong trường ê a với bảng cửu chương, nhớ những chiều mưa nước ngập sân trường cùng chúng bạn lội bì bỏm, nô đùa….thế mà đầu bạc lúc nào chẳng hay! Cuộc đời thoáng chốc đã đến cuối đường, ngoảnh nhìn lại vẫn thấy mình chưa làm được gì cho chính bản thân nói gì cho người khác. Vẩy vùng tìm cách thoát khỏi u mê, nhưng bất lực. Quá khứ không thông, tương lai chẳng thấy như người mù đi trong đêm….Thôi thì….chuyện giải thoát khỏi luân hồi sinh tử là chuyện dài nhiều tập…kiếp này và những kiếp về sau…nghĩ như thế để tự an ủi trong buổi chiểu chập choạng hoàng hôn !

Không bức bối như nhiều năm trước, mùa hạ năm nay có những cơn mưa đến sớm, vì thế hôm nay giữa buổi trưa ta có thể đi trên đường mà không cảm thấy quá khó chịu vì sức nóng của mặt trời mùa hạ. Trưa nay đến thăm một ngôi nhà đang được dựng lên ở Thốt Nốt – nhà của bà Phạm Thị Lánh –

Thế là chỉ còn vài ngày nửa sẽ chấm dứt 14 năm sống dưới gầm cầu. 14 năm sống dưới “ căn hộ” độc đáo có trần đúc bê tông, mặt tiền đường, mặt tiền sông, đèn điện thắp sáng suốt đêm còn nước lúc nào cũng không bao giờ thiếu!

Một Mạnh Thường Quân nước ngoài giúp bà Lánh mua miếng đất ngang 4 mét dài 8 mét giá 15 triệu đồng. Gopmotbantay giúp 200USD dùng để mua vật liệu và cùng anh em tổ cất nhà từ thiện ở địa phương giúp bà dựng lên căn nhà mái Tole, cột kèo bằng cây bạch đàn, vách lá, nền lót gạch Tàu. Căn nhà chưa hoàn chỉnh nhưng bà Lánh vui mừng lắm…bà đi qua…đi lại…nôn nao…Ôi, niềm vui của những con người nghèo khổ sao nhỏ nhoi quá, đơn sơ giản dị quá!

Từ giã bà Lánh tôi tiếp tục cuộc hành trình bằng chiếc xe mượn của Bữu ( người bạn đã vĩnh biệt thế giới này ). Trên con đường tráng bê tông chạy dọc theo con sông nhỏ thuộc xã Trung Thạnh – Thốt Nốt tôi ghé thăm chị Bảy Bé đang nằm rên xiết trong căn nhà sàn bằng lá xuống cấp, hư hại trầm trọng nằm sát con sông. Hôm Tết chúng tôi đến thăm chị lúc ấy bệnh tình đã rất năng, bệnh viện trả về…Hôm nay cũng thế… bệnh viện không nhận, các bác sĩ tư cũng không ai chịu chích thuốc, dù là thuốc giảm đau. Căn bệnh ung thư giai đoạn cuối hành hạ người bệnh như một nghiệp chướng phải trả cho hết trước khi sang thế giới bên kia. Nhìn chị Bảy Bé rên khóc vì đau đớn không ai có thể chịu đựng nỗi…kiếp người sao quá khổ đau! Đành rằng bệnh ung thư giai đoạn cuối không có thuốc chữa nhưng chẳng lẽ những người nghèo không thể có được sự chăm sóc về y tế trong những ngày cuối đời ?!

Trong những ngày này tôi nghĩ chị Bảy Bé không còn biết gì ngoài sự đau đớn vì cơ thể đang tan hoại. Nhưng khi trút hơi thở cuối cùng, không biết chị có oán trách sự bất hạnh của cuộc đời mình và oán giận vì  sự thờ ơ của xã hội chung quanh? Nếu chị ra đi không oán giận, đó là một điều kiện tốt đẹp để có tái sanh tốt. Nếu chị ra đi trong oán giận điều đó rất xấu vì nó sẽ tìm đến một tái sanh không tốt. Điều đó có nghĩa: những ngày giờ cuối cùng của cuộc đời rất quan trọng cho sự tái sinh và tất cả chúng ta ai cũng phải có một phần trách nhiệm đối với cộng đồng xã hội chung quanh

Biết chị theo đạo Phật, tôi khuyến khích chị nên niệm danh hiệu Phật, bất cứ danh hiệu vị Phật nào mà chị thích. Tôi cũng biếu vợ chồng chị Bảy Bé một ít tiền và hứa sẽ làm tặng một tấm hình để chị có được tấm hình khi không còn nữa. Tôi ra về khi trời bắt đầu xế bóng, con sông hiền hòa lấp lánh trôi dưới ánh nắng cuối ngày, buổi chiều đẹp nhưng buồn như buổi chiều của kiếp người! Hoàng hôn rồi sẽ đến, ai rồi cũng phải ra đi

“ Nhất nhật vô thường đáo

Phương tri mộng lý nhân

Vạn ban tương bất khứ

Duy chỉ nghiệp tùy thân”

Ngày nào vô thường đến, mới hay cuộc đời như giấc mộng. Ta chẳng mang được gì ngoài những điều đã tạo tác trong cuộc đời này… Con đường đến bến bờ giải thoát luân hồi sinh tử còn xa quá…Còn nhiều việc vẫn chưa làm xong nhưng ánh nắng chiều đã bắt đầu vàng úa trên sân…. Lạy Phật, con biết mình vẫn u mê nhưng xin các Ngài cho con thêm sức mạnh để luôn cố gắng, cố gắng bước thêm từng bước trước khi hoàng hôn phủ xuống cuộc đời…

Tôi không xin tránh nguy nan

Nhưng khi chống đỡ cần can đảm nhiều

Tôi không muốn khổ triệt tiêu

Nhưng xin vững dạ quyết liều phục chinh

Tôi không kiếm bạn đồng minh

Chiến trường nhân thế chỉ mình sức thôi

Tôi không khiếp sợ lạy trời

Ban ơn tế độ cứu người trần gian

Nhưng mà lòng lại nhủ lòng

Gắng nhờ nhẫn nhục, thoát vòng trầm luân

( RABINDRANATH TAGORE )

2 / 4 / 2011




Top Clicks

  • Không
Photobucket
Photobucket

Blog Stats

  • 35,805 hits
free counters

Visitors online

Fish

Bạn có tin…

khi một con bươm bướm đập cánh ở rừng già Amazon, nó sẽ tạo nên những làn sóng rung động trong không khí và lan mãi...lan mãi cho đến tận Tử Cấm Thành ở Bắc Kinh? Butterfly

 

Tháng Tư 2011
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 3   Tháng 5 »
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.