Có nhiều chuyện “buồn vui” bên lề chuyến “ xuất cảnh” sang đất Campuchia cảm thấy cần ghi lại.
Rời Sài Gòn lúc 9g sáng bằng xe Phương Trang. Dự trù đến Châu Đốc lúc 16g và Sóc sẽ ở trên núi xuống đón bằng xe gắn máy để cùng vào An Phú. Thế nhưng xe đến sớm hơn 1 tiếng, tức 15 giờ đã đến Châu Đốc, và vì nhiều công việc ngoài ý muốn nên Sóc đến trể hơn dự trù 1tiếng, nghĩa là 17g Sóc mới đến được điểm hẹn. Thế là hôm ấy phải…lang thang giữa chợ Châu Đốc hết 2 giờ đồng hồ! Rất may giữa khu trung tâm Châu Đốc có một ngôi chùa – chùa Bồ Đề Đạo Tràng – vậy là tấp ngay vô chùa. Chùa có một cây Bồ Đề, dưới gốc cây có ghi : “Đây là cây Bồ Đề con…của cây Bồ Đề ngày xưa Phật ngồi”. Thật ra chẳng biết có phải không nhưng cây Bồ Đề này cho bóng mát và dưới gốc có 2 hàng ghế đá. Ghi lại để cám ơn chùa Bồ Đề thật nhiều, cám ơn vì trong chùa có nhà vệ sinh hoàn toàn miễn phí cho khách thập phương, cám ơn hàng ghế đá dưới cội Bồ Đề…nếu không sẽ chẳng biết ra sao nữa…
( Chùa Bồ Đề ở Châu Đốc )
Làm “đặc vụ” muốn thành công phải có đồng đội yểm trợ, chuyến xuất cảnh sang đất Campuchia sẽ không thực hiện được nếu không có Duyên và các bạn ở địa phương trợ giúp công tác mua hàng hóa rồi đóng gói vào bao bì.
Chuyến đi sẽ không bao giờ thành nếu không có chú Tư Hiền, người mà hàng chục năm qua đã cất, dựng biết bao nhiêu ngôi nhà, đã làm nhiều cây cầu, cứu đói cho biết bao người Khmer nghèo khó ngay trên đất Khmer. Chú Tư Hiền chính là gạch nối giữa 2 quốc gia, là một thứ giấy thông hành sống động và bảo đảm để đưa anh em chúng tôi vào đất nước của đền Angkor.
( Chú Tư Hiền )
Chúng tôi cũng không bao giờ quên gia đình anh Tám Được, dù không phải là một đại gia nhưng gia đình anh đã cưu mang anh em làm thiện nguyện trong suốt những ngày chúng tôi lưu lại An Phú. Chuyện cơm nước anh em chúng tôi không bao giờ phải lo. Biết tôi vừa khỏi bệnh vợ chồng anh còn nấu riêng một nồi cháo !…Rồi buổi tối còn lo chổ ngũ, lo giăng mùng cho những anh em tá túc. Tấm lòng của gia đình anh tám Được chắc kiếp sau mới trả được vì kiếp này nếu anh có lên Sài Gòn chắc tôi không thể lo lắng và tiếp đãi chu đáo như gia đình anh đã lo cho chúng tôi….
( Thành Duyên và anh Tám Được – áo đỏ )
Đến An Phú lúc 19g ngày thứ Sáu 28 / 10 / 2011. Sáng thứ Bảy 29 / 10, chúng tôi đón đoàn Biker Botherhood – hôm nay đoàn Biker sẽ phát 200 phần quà tại An Phú. Mỗi phần quà của đoàn Biker gồm có : 10kg gạo, 1 thùng mì 30 gói, 1 kg đường, 2 chai nước tương, 1 hộp sữa và 2 thùng bánh ngọt dành cho trẻ em. Tất cả kinh phí trong ngày thứ Bảy này đều của anh em Biker Botherhood, Gopmotbantay chỉ làm công tác tổ chức, sắp xếp cho anh em Biker ( nghĩa là “lót ổ” sẳn ).
( Anh em Biker lên thuyền đến điểm phát quà )
( Hình ảnh buổi phát quà của các bạn Biker Bothehood )
Anh em Biker phát quà xong và ra về lúc 11g30. Gopmotbantay và các bạn ở địa phương ở lại để hoàn tất nốt một số công việc cuối cùng, chuẩn bị cho chuyến đi sang đất bạn vào sáng ngày hôm sau.
4g sáng Chủ Nhật mọi người thức dậy để chuẩn bị chuyến đi. 5g sáng hoàng hóa được vận chuyển đến nơi chiếc thuyền neo đậu. Đấy là chiếc thuyền 20 tấn, bình thường được dùng vào việc vận chuyển thuốc Nam ( tất nhiên tất cả đều Free ).
Campuchia là một quốc gia còn nhiều nghèo khó. Khu vực chúng tôi đến hoàn toàn chưa phát triển, đời sống người dân tất cả đều dựa vào nông nghiệp. Tuy vậy nơi đây thiên nhiên hoang sơ, môi trường sinh thái còn rất tốt. Khu vực này cá tôm rất nhiều, người dân nơi đây không bắt cá bằng cách chích điện như ở VN! Giữa biển nước mênh mông, đôi khi ta gặp nhiều đám lau sậy hay lục bình xanh ngắt…đấy là nơi người ta dành cho cá tôm sinh sản…Người dân bảo vệ những khu này.

( Phía xa nơi có màu xanh của lục bình là nơi bảo tồn, dành cho cá sinh sản. Người dân Campuchia không đánh bắt cá nơi này )
Nước mênh mông, nơi nào cũng sâu 4 mét hoặc hơn. Năm nay bên Campuchia mất mùa bông súng ma. Người dân đi đánh bắt cá rất sợ gặp mưa giông vì gió lớn…thuyền lật sẽ….chết dù có biết bơi lội vì khu này quá rộng lớn, không người qua lại
Người Khmer có những phong tục, tập quán khác người Việt. Khi phát quà cho họ, ta phải phát đồng đều. Nghĩa là khi đến một xóm, hay một ấp, ta tập trung họ lại để phát quà thì phải phát hết…có bao nhiêu gia đình là phải phát hết bấy nhiêu. Thường chúng ta chỉ phát quà cho những gia đình nghèo, khó khăn. Những gia đình khá thì không phát . Nhưng với người Khmer thì không được làm như vậy, phát là phải phát hết, nếu không họi sẽ giận và chúng ta vô tình gây chia rẽ trong cộng động cư dân ấy. Vì vậy khi vào đất Campuchia chúng ta phải uyển chuyển, cân nhắc việc phát quà sao cho tránh những việc đáng tiếc có thể xảy ra.
Trẻ em nơi đâu cũng thích bánh kẹo. Chỉ với vài cái bánh nhiều khi chúng ta mang lại được niềm vui cho trẻ nhỏ. Chúng ta chuẩn bị ba thùng bánh và đây là mặt hàng chiến lược để dụ dổ trẻ em….
( mấy cái hình này gọi là “ Một chút mặt trời trong nước lạnh”…)
16g cùng ngày chúng tôi tạm biệt An Phú để ra về. …đường trở về nơi đâu cũng gặp sông nước. Về đến nhà người quen ở Thốt Nốt lúc 19g , nước ở con rạch nhỏ trước nhà bắt đầu lên theo thủy triều…19g30 nước bò vào đến cổng…Đến 21g nước tràn khắp sân…
Sáng thứ Hai 31 / 10 trước khi về lại Sài Gòn tôi đến “ nghiệm thu” một căn nhà vừa hoàn thành. Đó là nhà của anh Nguyễn Văn Phà ở số 189 – tổ 6. Ấp Thạnh Phước 2. Xã Trung Thạnh. Huyện Cờ Đỏ. Thành phố Cần Thơ
Căn nhà được hoàn thành nhờ sự trợ giúp của nhiều người. Trong đó ông bà Margit + Tùng Phạm giúp 5 triệu, Gopmotbantay và các bạn giúp 2 triệu. Tổ từ thiện địa phương giúp cây và giúp công làm nhà. Chủ nhà cũng góp một số tiền để căn nhà được hoàn chỉnh.
( Nhà của anh Phà ngày hôm nay )
Thay mặt chủ nhà Gopmotbantay xin chân thành cảm ơn ông bà Margit & Tùng Pham ở Boblingen Germany đã trợ giúp để căn nhà được hoàn thành như hôm nay




































































Comments