Mùa lũ năm 2000 tôi đến 2 xã Mỹ Thành Nam và Mỹ Thành Bắc, thuộc huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang để giúp thực phẩm và tiền cho dân nghèo trong vùng bị thiên tai. Trong chuyến đi tôi có gặp ngôi trường tiểu học Mỹ Thành Bắc tiêu điều, xơ xác, nằm chơ vơ sát bên bờ sông – một nhánh nhỏ của Cửu Long. Ngày ấy chưa có máy ảnh kỷ thuật số, tôi chụp bằng phim và rửa ra rồi gởi sang Hoa Kỳ cho mấy người bạn. Có một người bạn chạnh lòng khi nhìn thấy mấy bức ảnh ấy nên nói với tôi tìm cách xây lại ngôi trường. Tôi đồng ý và liên lạc với sư cô Như Hạnh cùng những người dân địa phương sống chung quanh ngôi trường để tìm cách xây. Chính quyền địa phương, cũng bằng lòng và ủng hộ công việc của chúng tôi. Thế nhưng ngay lúc ấy có một phái đoàn của hội hồng thập tự Australia đi ngang nhìn thấy ngôi trường, họ liền tìm gặp chính quyền địa phương và ngỏ ý xây lại ngôi trường, với điều kiền : Hội chữ thập đỏ Australia chịu toàn bộ kinh phí xây dựng, nhưng chỉ xây khi ngôi trường được dời vào sâu phía trong vì họ nói nếu xây trên vị trí cũ, ngôi trường sẽ bị sụp đổ vì sạt lở của đất sau này!
Một điều kiện tưởng chừng không khó nhưng trở thành khó vì bên ngành giáo dục không có đất! Chính quyền địa phương liên lạc với tôi, họ nói : Họ rất cám ơn mình vì ý định giúp xây trường, nhưng bây giờ phái đoàn Úc đã nhận lời xây giúp rôi, nhưng điều kiện của chữ thập đỏ Úc đưa ra trở thành khó vì chính quyền không có đất vì vậy nếu ta có lòng hảy giúp chính quyền mua lại đất ( của người dân kế bên ) để chữ thập đỏ Úc xây.
Tôi nghĩ nếu mình xây chắc chắn không bằng người Úc đứng ra xây. Trong khi trẻ em nơi đây, một vùng sâu, rất cần trường học. Tôi trình bày với người bạn ở Hoa Kỳ và anh ấy đồng ý giúp tiền để mua lại miếng đất để hội chữ thập đỏ Úc xây dựng.
Miếng đất chúng tôi mua có diện tích gần 650 mét vuông, cách ngôi trường củ khoảng vài trăm mét, với giá 8 triệu đồng tiền Việt Nam ( vào năm 2001 )
Đa số vật liệu xây dựng được chở từ Úc sang, thi công xây dựng ngôi trường gần 2 năm trời! Lý do lâu như vậy vì nhà thầu VN quen thói ăn xén, ăn bớt, nhưng người Úc họ rất kỷ. Họ nghiệm thu từng phần…Biết bao lần làm xong lại phải tháo ra, đập ra làm lại vì không đúng quy cách. Nhiều lúc tôi cũng nãn vì tưởng chừng sẽ thất bại, nhưng cuối cùng ngôi trường cũng hoàn thành. Trẻ em và người dân vùng này đã có được một ngôi trường…mơ ước.
Trường gồm 2 phòng học ở tầng trệt và một tầng trên dùng đề phòng khi có lũ học sinh sẽ học trên đó. Ngoài ra còn có một nhà vệ sinh dành cho học sinh
Sau khi ngôi trường hoàn thành, mỗi năm chúng tôi đều đến giúp tập vỡ, dụng cụ học sinh cho các em học trong trường. Mấy năm sau này vì công việc nhiều không đến được, nhưng tôi đều tìm cách gởi xuống cho trường với mong muốn tạo điều kiện và kích thích cho các em đi học – chúng tôi muốn chống lại nạn bỏ học của trẻ em nơi vùng nông thôn.
Niên học đầu của năm nay, chúng tôi quay trở lại trường tiểu học Mỹ Thành Bắc. Tôi và blog friend Hùng Alex đến Cai Lậy từ chiều 19 / 9 / 09, tạm trú tại chùa Phước Hội và đêm hôm đó chúng tôi đã trao tặng gần 20 cái kính lão cho các Phật tử nghèo, lớn tuổi của chùa Phước Hội.

7g sáng ngày Chủ Nhật 20 / 9 / 09, 6 anh em bên Biker cũng đến chùa để nhập đoàn với chúng tôi. Thuê 2 chiếc ghe, anh em khởi hành từ cầu Bà Tồn, nơi đây phải đi thêm khoảng 10km đường sông mới đến được trường tiểu học Mỹ Thành Bắc



Hơn 5 năm quay trở lại, trên đường đi thấy nơi đây có nhiều thay đổi theo chiều hướng tốt hơn. Tất cả các cây cầu đều được làm lại bằng bê tông. Trước đây đến trường MỸ Thành Bắc chỉ có thể đi đường sông, bây giờ đã có đường tráng bê tông dành cho xe 2 bánh. Ghe thuyền lớn trên sông nhiều hơn vì có nhà máy xay gạo, hy vọng thanh niên nơi này có thêm được việc làm

( Một cây cầu mới xây bắc ngang sông, trước đây cây cầu này bằng gổ )
Vài hình ảnh đẹp trên đường đi



Trường Mỹ Thành Bắc ngày trước ( Còn gọi là trường Đường Bưng )

Trường Mỹ Thành Bắc ngày nay



Đến với các em hôm nay ngoài tập viết còn có bánh Trung Thu, bánh ngọt. Tập mua tại Cai Lậy, giá rẻ hơn Sài Gòn. Viết Bíc, viết chì của chị Hương gởi về từ USA, rất tiếc hải quan sân bay làm khó dễ nhiều quá, nếu không các em sẽ được 2 viết chì, 3 viết Bic chứ không phải chỉ có 1 chì, 1 Bic như thế này!





Điều đáng chú ý : Khi đến nơi đây chúng tôi không thấy bàn ghế trong phòng học. Hỏi ra được biết :
Trường tiểu học Mỹ Thành Bắc có 2 điểm trường. Ngoài ngôi trường chúng tôi tham gia xây dựng ( tức hiện đang đứng tại đây, gọi là điểm Đường Bưng ), còn có một điểm trường nữa, cách nơi này khoãng 4km. Năm nay trường Mỹ Thành Bắc ( gồm cả 2 điểm trường ) tổng cộng chỉ có 60 học sinh ( từ lớp 1 đến lớp 5 ).
Riêng nơi này ( điểm trường Đường Bưng ) có 2 lớp học sáng và 2 lớp chiều tổng cộng chưa đến 10 em đăng ký đi học!!!! Chính vì thế điểm trường Đường Bưng tạm thời năm nay đóng cửa. Bàn ghế tạm thời cất hết để bảo quản. Số học sinh tại điểm Đường Bưng tạm thời…chịu khó đi bộ 4km để đến học ở điểm trường chính! Những em có mặt hôm nay nhận quà là tập trung từ điểm chính trường Mỹ Thành Bắc
Không nói ra nhưng cảm giác chán nản tràn ngập! Công sức của bao con người đổ ra trong trong từng ấy năm có lẽ nào phải chịu kết quả như thế này! Trẻ em là tương lai của đất nước, đất nước sẽ ra sao khi trẻ em không chịu đến trường?!
Theo ý kiến bạn Linh, một người dạy học học cho các em ở vùng sâu : Chính vì nghèo đói khiến trẻ em vùng sâu suy dinh dưỡng. Suy dinh dưỡng dẫn đến việc học tiếp thu bài kém và không nhớ bài. Khi học không tiếp thu được, không nhớ bài được sẽ khiến trẻ em chán nãn, không muốn học và sẽ bỏ học
Điều tra của bạn Linh đúng đến đâu không biết, nhưng nó có lý ít nhiều. Và nếu như vậy đói nghèo – thất học – đói nghèo là một cái vòng tròn không lối thoát!
Trước khi từ biệt trường Mỹ Thành Bắc, chúng tôi đến thăm một số nhà dân sống chung quanh trường. Nơi này vẫn còn nghèo nhiều, chúng tôi tặng 20 phần quà cho 20 hộ gia đình khó khăn nơi đây. Quà gồm : gạo, đường, mì gói, nước tương. Kinh phí chuyến đi hôm nay của Gopmotbantay và các bạn








Trên đường về tôi không còn náo nức như lúc đi vì cảm giác chán nãn vẫn còn đó.
Chiếc thuyền chầm chậm chạy qua những khúc sông rất đẹp, vẻ đẹp dòng sông làm vơi đi phần nào nỗi chán chường…

Qua một khúc sông khói tỏa mịt mù, không biết ai đó đốt rơm trông như sương mù buổi sáng. Chợt nhớ bài thơ của thi sĩ Tô Đông Pha đời Tống
Lô sơn yên tỏa Triết Giang triều
Vị đáo sanh bình hận bất tiêu
Đáo đắc hoàn lai vô biệt sự
Lô sơn yên tỏa Triết Giang triều
Cụ Trúc Thiên dịch
Khói tỏa Lô sơn, sóng Triết Giang
Khi chưa đến đó luống mơ màng
Đến rồi, hóa cũng không gì lạ
Khói tỏa Lô sơn, sóng Triết Giang
Nghe sao có vẽ hợp với tâm sự…
Comments